Mua được căn nhà hẻm và có những tháng ngày sinh sống khá ưng ý. Chị Nguyễn Thu Minh, 35 tuổi, ngụ tại TPHCM khá hài lòng với quyết định của mình. Cho đến một ngày bị ngã xe máy, đi lại khó khăn, chị mới “thấm thía” sự bất tiện khi ở.
Vợ chồng chị Minh đã trải qua 10 năm thuê nhà trên đất Sài Gòn trước khi mua được cho mình căn nhà hẻm. Gần đây nhất, chị thuê một căn hộ 56m2 tại khu chung cư bình dân ở quận 7 với giá 6 triệu/tháng. Chị thấy khá thoải mái khi ở căn nhà này nên đã ở đến 5 năm và sinh con thứ hai tại đây.
Cuối 2016, chủ nhà muốn bán nhà đi. Vợ chồng chị lúc này có khoảng 1,5 tỷ trong tay và có thể vay thêm từ gia đình nên cũng quyết định đi mua nhà chứ không thuê nữa. Chị dự định lấy luôn căn nhà đang thuê cho tiện, giá lại chỉ 1,2 tỷ, còn dư 300 triệu để sửa sang.Sau nhiều lần trao đổi với bạn bè đang đầu tư bất động sản, chị nhận thấy mua nhà đất dù là nhà hẻm vẫn có giá hơn so với chung cư. Chưa kể, chung cư chị đang ở đã được sử dụng hơn 10 năm nên không thể nào tăng giá nữa. Đã vậy, thời điểm bấy giờ giá đất nền lại tăng liên tục, chung cư thì ồ ạt ra dự án mới.Thế là vợ chồng chị quyết tâm đi mua nhà đất trong tầm giá từ 1,2 đến 2 tỷ. Tốn hết 2 tháng tìm nhà khắp nơi trong thành phố, chị vẫn chưa tìm được căn nào ưng ý. Giá cả luôn cao và tăng chóng mặt. Chỉ một căn nhà thôi mà tuần trước nói 1,5 tỷ, tuần sau hỏi lại đã lên 1,8 tỷ.Cuối cùng, vợ chồng chị cũng mua được một căn nhà rộng 36,2m2, một trệt hai lầu trong hẻm nhỏ ở đường Phan Xích Long. Từ nhà hẻm có 4 lối ra đường lớn, khá thuận tiện đi lại. Lối đi ngắn nhất chỉ tầm 100m. Nhờ quen biết chủ nhà nên chị mua chỉ hết 1,6 tỷ, rẻ hơn so với thị trường.Vợ chồng chị dọn về ở dịp trước Tết và chi thêm 100 triệu để tân trang. Vì là nhà của mình nên chị rất chăm chút và cảm thấy hài lòng với tổ ấm mới. Cuộc sống lối xóm cũng dễ chịu, mỗi người nhường nhau một chút, không ai mất lòng ai.

Thế nhưng, tháng 12/2017, chị bị ngã xe máy, phải khâu 8 mũi ở bàn chân và đi lại khó khăn. Lúc này, chị mới thấy hết sự bất tiện của nhà hẻm. Cần gọi taxi đi tiêm thì xe không vào được đến nhà, chồng chị phải cõng ra đầu ngõ. Có việc cần đi đâu đó, chị gọi xe ôm công nghệ cũng không xong vì họ không tài nào tìm được nhà trong căn hẻm lắt léo, buộc chị phải tự lê ra đầu hẻm.Chỉ khi có chồng hoặc đứa con lớp 5 ở nhà, chị mới mua được hàng vì không thể nhảy lò cò cả 100m ra đường được. Ngày trước ở chung cư, cần mua thuốc, đồ tiêu dùng hay thức ăn thì chị chỉ cần viết vào giấy nhờ con xuống siêu thị dưới nhà mua là được. Bây giờ chị chỉ có cách chờ chồng đi làm về mà thôi vì chợ nằm bên kia đường lớn, không dám để con một mình băng qua.Đến lúc ốm rồi, chị mới thấy sự bất tiện của nhà hẻm so với nhà chung cư. Trong lúc dưỡng bệnh, chị thơ thẩn nghĩ ngợi về việc đầu tư cho căn nhà này. Nói gì thì nói, nhà là để ở chứ không phải kinh doanh. Vì nghĩ đến lợi lộc về sau khi bán nhà mà bây giờ chị không được sống thoải mái trong căn nhà của mình, thật đúng là sai lầm.
Cuối 2016, chủ nhà muốn bán nhà đi. Vợ chồng chị lúc này có khoảng 1,5 tỷ trong tay và có thể vay thêm từ gia đình nên cũng quyết định đi mua nhà chứ không thuê nữa. Chị dự định lấy luôn căn nhà đang thuê cho tiện, giá lại chỉ 1,2 tỷ, còn dư 300 triệu để sửa sang.
Sau nhiều lần trao đổi với bạn bè đang đầu tư bất động sản, chị nhận thấy mua nhà đất dù là nhà hẻm vẫn có giá hơn so với chung cư. Chưa kể, chung cư chị đang ở đã được sử dụng hơn 10 năm nên không thể nào tăng giá nữa. Đã vậy, thời điểm bấy giờ giá đất nền lại tăng liên tục, chung cư thì ồ ạt ra dự án mới.
Thế là vợ chồng chị quyết tâm đi mua nhà đất trong tầm giá từ 1,2 đến 2 tỷ. Tốn hết 2 tháng tìm nhà khắp nơi trong thành phố, chị vẫn chưa tìm được căn nào ưng ý. Giá cả luôn cao và tăng chóng mặt. Chỉ một căn nhà thôi mà tuần trước nói 1,5 tỷ, tuần sau hỏi lại đã lên 1,8 tỷ.
Cuối cùng, vợ chồng chị cũng mua được một căn nhà rộng 36,2m2, một trệt hai lầu trong hẻm nhỏ ở đường Phan Xích Long. Từ nhà hẻm có 4 lối ra đường lớn, khá thuận tiện đi lại. Lối đi ngắn nhất chỉ tầm 100m. Nhờ quen biết chủ nhà nên chị mua chỉ hết 1,6 tỷ, rẻ hơn so với thị trường.
Vợ chồng chị dọn về ở dịp trước Tết và chi thêm 100 triệu để tân trang. Vì là nhà của mình nên chị rất chăm chút và cảm thấy hài lòng với tổ ấm mới. Cuộc sống lối xóm cũng dễ chịu, mỗi người nhường nhau một chút, không ai mất lòng ai.
Thế nhưng, tháng 12/2017, chị bị ngã xe máy, phải khâu 8 mũi ở bàn chân và đi lại khó khăn. Lúc này, chị mới thấy hết sự bất tiện của nhà hẻm. Cần gọi taxi đi tiêm thì xe không vào được đến nhà, chồng chị phải cõng ra đầu ngõ. Có việc cần đi đâu đó, chị gọi xe ôm công nghệ cũng không xong vì họ không tài nào tìm được nhà trong căn hẻm lắt léo, buộc chị phải tự lê ra đầu hẻm.
Chỉ khi có chồng hoặc đứa con lớp 5 ở nhà, chị mới mua được hàng vì không thể nhảy lò cò cả 100m ra đường được. Ngày trước ở chung cư, cần mua thuốc, đồ tiêu dùng hay thức ăn thì chị chỉ cần viết vào giấy nhờ con xuống siêu thị dưới nhà mua là được. Bây giờ chị chỉ có cách chờ chồng đi làm về mà thôi vì chợ nằm bên kia đường lớn, không dám để con một mình băng qua.
Đến lúc ốm rồi, chị mới thấy sự bất tiện của nhà hẻm so với nhà chung cư. Trong lúc dưỡng bệnh, chị thơ thẩn nghĩ ngợi về việc đầu tư cho căn nhà này. Nói gì thì nói, nhà là để ở chứ không phải kinh doanh. Vì nghĩ đến lợi lộc về sau khi bán nhà mà bây giờ chị không được sống thoải mái trong căn nhà của mình, thật đúng là sai lầm.
MuaBanNhaDat theo Thời Báo Kinh Doanh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét